Chương 21 - Hư Tâm

虛 心

Hán văn:

孔 德 之 容, 惟 道 是 從. 道 之 為 物, 惟 恍 惟 惚. 惚 兮 恍 兮, 其 中 有 象. 恍 兮 惚 兮, 其 中 有 物; 窈 兮 冥 兮, 其 中 有 精. 其 精 甚 真, 其 中 有 信. 自 古 及 今, 其 名 不 去, 以 閱 眾 甫. 吾 何 以 治 眾 甫 之 狀 哉. 以 此.

Phiên âm:

1. Khổng đức chi dung, duy Đạo thị tùng.
2. Đạo chi vi vật, duy hoảng duy hốt. Hốt hề, hoảng hề, kỳ trung hữu tượng. Hoảng hề, hốt hề kỳ trung hữu vật; ảo hề minh hề, kỳ trung hữu tinh. Kỳ tinh thậm chân, kỳ trung hữu tín.
3. Tự cổ cập kim, kỳ danh bất khứ, dĩ duyệt chúng phủ.
4. Ngô hà dĩ trị chúng phủ chi trạng tai, dĩ thử.


Dịch xuôi:

1. Dung nghi của bậc Đại đức, khuôn theo Đạo.
2. Đạo sinh ra muôn vật, hoảng hoảng hốt hốt nhưng trong vẫn có hình ảnh của Đạo. Hoảng hoảng hốt hốt nhưng trong vẫn có bản thể (của Đạo). Mờ mịt nhưng trong vẫn có tinh hoa (của Đạo). Tinh hoa ấy rất chân thực; trong lại có tín.
3. Từ xưa đến nay, tên ngài vẫn đó, để bẩm sinh ra muôn vật.
4. Ta làm sao biết được hình trạng đầu gốc muôn vật? Nhờ vậy !


Dịch thơ Nguyễn Văn Thọ

Người chí thánh hòa mình với Đạo,
Dáng dấp người ẩn áo vẻ Trời.
Trời sinh ra khắp muôn loài,
Phất phơ phất phưởng ảnh Trời ở trong.

Tưởng muôn loài tối tăm u ẩn,
Tinh quang Trời vẫn lẩn bên trong.
Tinh quang ấy thực thiên chân.
Khơi nguồn tín dưỡng xa gần xưa nay.

Xưa và nay, tên ngài vẫn đó,
Tên ngài còn mới có chúng sinh,
Ta hay dáng dấp quần sinh,
Là nhờ phương pháp thuyết trình trên đây.


Translated by Charles Muller

The form of great virtue


The form of great virtue is something that only the Way can follow.
The Way as a “thing” is only vague and obscure.
How obscure! How vague! In it there is form.
How vague! How obscure! In it are things.
How deep! How dark! In it there is an essence.
The essence is so real—therein is belief.
From the present to antiquity, its name has never left it, so we can examine all origins.
How do I know the form of all origins?
By this.


Translated by Stan Rosenthal

FINDING THE ESSENCE OF TAO

The greatest virtue is to follow the Tao; how it achieves ! without contriving.
The essence of Tao is dark and mysterious, having, itself, no image or form. Yet through its non-being, are found image and form. The essence of Tao is deep and unfathomable, yet it may be known by not trying to know.