Chương 23 - Hư Vô

虛 無

Hán văn:

希 言 自 然. 飄 風 不 終 朝, 驟 雨 不 終 日. 孰 為 此 者, 天 地. 天 地 尚 不 能 久, 而 況 於 人 乎. 故 從 事 於 道 者. 道 者 同 於 道. 德 者 同 於 德. 失 者 同 於 失. 同 於 道 者, 道 亦 樂 得 之. 同 於 德 者, 德 亦 樂 得 之. 同 於 失 者, 失 亦 樂 得 之. 信 不 足 焉, 有 不 信 焉.

Phiên âm:

1. Hi ngôn tự nhiên.
2. Phiêu phong bất chung triêu, sậu vũ bất chung nhật. Thục vi thử giả, thiên địa. Thiên địa thượng bất năng cửu, nhi huống ư nhân hồ.
3. Cố tòng sự ư Đạo giả. Đạo giả đồng ư Đạo. Đức giả đồng ư Đức. Thất giả đồng ư thất. Đồng ư Đạo giả, Đạo diệc lạc đắc chi. Đồng ư Đức giả, Đức diệc lạc đắc chi; đồng ư thất giả, thất diệc lạc đắc chi.
4. Tín bất túc yên, hữu bất tín yên.

Dịch xuôi:

1. Ít nói, (sống) tự nhiên,
2. Vì gió lốc không suốt sáng, mưa rào không suốt ngày. Ai làm những chuyện ấy? Trời, Đất. Trời Đất còn không thể lâu, huống nữa người.
3. Cho nên theo Đạo thì đồng với Đạo. Theo Đức thì đồng với Đức. Theo mất thì đồng với mất. Đồng với Đạo, đạo vui tiếp đó. Đồng với Đức, Đức vui tiếp đó. Đồng với thất, thất vui tiếp đó.
4. Tin không đủ. Có sự không tin.

Dịch thơ Nguyễn Văn Thọ

Sống tự nhiên, xẻn lời ít nói,
Vì gió giông chẳng thổi sớm, trưa.
Mưa rào chẳng suốt ngày mưa,
Ai làm gió sớm mưa trưa thế này?

Trời đất còn thoảng bay chốc lát,
Vẻ chi người, sống thác dường bao !

Đem vạn vật ướm vào Đạo cả,
Đấng thánh nhân huyền hóa đạo Trời.
Người nhân ôm đức chẳng rời,
Người ham đắc thất, cả đời vẫn ham.

Ôm lấy Trời, hân hoan Trời rước.
Ôm đức ân, sẽ được đức ân.
Miệt mài công cuộc gian trần,
Gian trần vui đón, cho thuần hư vinh.

Kẻ chẳng tin, người tin chẳng đủ,
Không đủ tin hay cứ không tin.

Translated by Charles Muller

To speak little is natural

To speak little is natural.
Therefore a gale does not blow a whole morning
Nor does a downpour last a whole day.
Who does these things? Heaven and Earth.
If even Heaven and Earth cannot force perfect continuity
How can people expect to?
Therefore there is such a thing as aligning one’s actions with the Way.
If you accord with the Way you become one with it.
If you accord with virtue you become one with it.
If you accord with loss you become one with it.
The Way accepts this accordance gladly.
Virtue accepts this accordance gladly.
Loss also accepts accordance gladly.
If you are untrustworthy, people will not trust you.

Translated by Stan Rosenthal

ACCEPTING THE IRREVOCABLE

Nature's way is to say but little; high winds are made stillwith the turn of the tide, and rarely last all morning, nor heavy rain, all day. Therefore, when talking, remember also to be silent and still.
He who follows the natural way is always one with the Tao. He who is virtuous may experience virtue, whilst he who loses the natural way is easily lost himself.
He who is at one with the Taois at one with nature, and virtue always exists for he who has virtue.
To accept the irrevocableis to let go of desire.
He who does not have trust in othersshould not himself be trusted.