Cao Cầu

羔 裘  

Hán văn:


羔 裘 逍 遙
狐 裘 以 朝
豈 不 爾 思
勞 心 忉 忉
賦 也

Phiên âm:

Cao cầu tiêu dao,
Hồ cầu dĩ triều.
Khởi bất nhĩ tư?
Lao tâm đao đao.
(Phú dã)

Dịch nghĩa

Vua dùng áo da dê (để mặc lúc lâm triều) mà đi dạo chơi thong thả.
Vua dùng áo da chồn (để mặc lúc đi chầu thiên tử) mà ngự triều cùng các bề tôi (vua chỉ lo sạch sẽ áo quần một cách trái lẽ mà bỏ phế việc chính trị).
(Bọn bề tôi đoán biết trước được quốc gia nguy biến, cho nên đành bỏ vua mà đi) há lại không nhớ nghĩ đến vua hay sao ?
(Nhớ đến vua chẳng lo việc chính trị) thì lòng đau đớn nhọc nhằn.

Dịch thơ Nguyễn Văn Thọ

Áo cừu mặc áo tiêu dao,
Áo hồ mặc lúc thiết trào uy nghi.
Há đâu chẳng nhớ chẳng vì,
Nhưng lòng ta những não nề chẳng vui.


Dịch thơ Tạ Quang Phát


Áo da dê mặc tiêu dao,
Áo da chồn mặc ngự triều thung dung.
Vua mình, há chẳng nhớ nhung ?
Nhớ càng thêm nỗi nhọc lòng đau thương.



Hán văn:


羔 裘 翱 翔
狐 裘 在 堂
豈 不 爾 思
勞 心 憂 傷
賦 也

Phiên âm:

Cao cầu cao tường,
Hồ cầu tại đường.
Khởi bất nhĩ tư?
Lao tâm ưu thương.
(Phú dã) 

Dịch nghĩa

Vua dùng áo da dê mà đi dạo chơi thong thả.
Vua dùng áo da chồn mà đến chốn công đường.
(Bọn bề tôi đoán biết trước được quốc gia nguy biến, cho nên đành bỏ vua mà đi) há lại không nhớ nghĩ đến vua hay sao ?
(Nhớ đến vua chẳng lo việc chính trị) thì lòng đau đớn u sầu.

Dịch thơ Nguyễn Văn Thọ

Áo cừu mặc lúc rong chơi,
Áo hồ mặc lúc ra nơi sảnh đường.
Há đâu chẳng nhớ chẳng thương,
Nhưng lòng ta luống đoạn trường vì ai.


Dịch thơ Tạ Quang Phát


Áo da dê mặc rong chơi,
Áo da chồn lại mặc nơi công đường.
Vua mình áh chẳng nhớ thương ?
Nhớ càng tha thiết lòng thường xót đau.



Hán văn:


羔 裘 如 膏
日 出 有 曜
豈 不 爾 思
勞 心 是 悼
賦 也

Phiên âm:

Cao cầu như cao,
Nhật xuất hữu diệu.
Khởi bất nhĩ tư?
Lao tâm thị điêu.
(Phú dã) 

Dịch nghĩa

Áo da dê trơn như thoa dầu mỡ,
Mặt trời lên chiếu vào thì lấp lánh như có ánh sáng
Há lại không nhớ nghĩ đến vua hay sao ?
Khi nhớ đến vua thì lòng thương xót.


Dịch thơ Nguyễn Văn Thọ

Áo cừu óng ả mỹ miều,
Dương quang lóng lánh như thêu ánh vàng.
Những là một nhớ mười thương,
Nhưng lòng ta luống tơ vương mối sầu.


Dịch thơ Tạ Quang Phát

Áo da dê tự thoa dầu,
Mặt trời vừa mọc chiếu vào long lanh.
Vua mình, há chẳng nhớ đành ?
Nhớ càng tha thiết lại sanh lòng sầu.